Ăn mắm… nhớ miền Tây

Những ngày hè Sài Gòn, người ta thường hay rủ nhau đi ăn lẩu mắm. Nồi lẩu bưng lên khói nghi ngút cuộn theo mùi mắm gợi nhớ một trời sông nước miền Tây. Rổ rau mang ra cao ngất ngưởng với hàng chục thứ rau đồng nội, chỉ nhìn thôi đã thấy… thèm.

lau-mam-nam-bo-2

Lẩu mắm kiểu Sài Gòn (Ảnh sưu tầm)

Nói vậy thôi, lẩu mắm kén khách hơn các loại lẩu cá, lẩu Thái… vì nặng mùi. Nhưng khi đã “ngộ” ra mùi thơm của mắm thì bạn khó thoát khỏi cảnh nghiện món này. Nước của lẩu mắm được nấu từ các loại mắm cá linh, cá sặc, cá lóc. Sau đó, tùy bí quyết của từng quán mà mùi tanh của mắm biến mất, thay vào đó là mùi thơm đậm đà của cá. Nhiều quán bỏ thêm nước dừa để nước lẩu thêm ngọt và béo. Ăn kèm với lẩu mắm là thịt ba chỉ, thịt bò hoặc cá, nghêu, tôm… Nhưng ấn tượng nhất là rổ rau với những cái tên là lạ với nhiều người TP: kèo nèo, càng cua, điên điển, so đũa, bông súng, ngổ…

Quán lẩu danh tiếng lâu đời nhất Sài Gòn chính là quán Phước Thành (quận 1) với tuổi thọ hơn 50 năm. Nước lẩu mắm của mỗi quán có một độ đậm nhạt khác nhau để phục vụ khách riêng của mình. Nhưng các quán tại Sài Gòn đều không đậm đà bằng các quán lẩu mắm chính gốc miền Tây. Theo một chủ quán, khẩu vị của người TP là trung dung, không thể quá nghiêng về khẩu vị của một miền nào, không quá ngọt cũng như nhạt nhẽo. Khi lẩu mắm sôi đến nước cuối thì nhiều người Sài Gòn đã không chịu được vì nặng mùi. Thế nhưng theo dân sành ăn, đó cũng chính là lúc mắm sắc lại, ăn ngon hơn. Với thời buổi giảm cân hiện nay, nhiều người đã từ bỏ món lẩu có đậm vị béo khiến các quán lần lượt đóng cửa.

Tùy gu chọn quán

Quả thật, tìm một quán lẩu mắm tại Sài Gòn như hiện nay không phải dễ. Quán lẩu mắm 140 (đường Trần Huy Liệu, quận Phú Nhuận) được nhiều người biết đến do vị lẩu đậm đà và cung cách phục vụ. Quán khang trang với bàn ghế, chén dĩa được chăm chút kỹ lưỡng. Mỗi khi đổi món, phục vụ sẽ thay chén để không làm ảnh hưởng đến khẩu vị của thực khách. Anh Phạm Hoài Nam cho biết lý do anh và gia đình thường xuyên đến quán là chiếc lẩu bằng than cháy bập bùng, nước lẩu sôi liu riu vừa ăn. Lẩu mắm có nhiều loại để khách lựa chọn như lươn, cá lóc… Ngoài ra, khách còn có thể thưởng thức nhiều món khác ăn kèm trong khi chờ lẩu. Phố lẩu mắm dưới chân cầu Sài Gòn với vị mắm của từng quán khác nhau đã khiến nhiều người từ xa lặn lội tìm đến.

Hiện nay, thay cho những quán lẩu là quán bún mắm. Bún mắm bị khuyết điểm là rau ít (chỉ vài cọng rau đắng, súng, rau muống chẻ), nhưng bù lại, những “phụ liệu” ăn kèm lại rất đa dạng như heo quay, mực, cá… Tô bún mắm chỉ vừa ăn, hải sản nhiều nên ngày càng được ưa chuộng. Quán bún mắm 444 (đường Lê Quang Định, quận Bình Thạnh) luôn đông khách, khách phải tràn cả ra đường để chờ mua về. Vị mắm ở đây đã được giảm nhiều nên nhiều người đến tập ăn thử. Nhiều người thích ăn bún với kiểu “quý tộc” hơn thì chọn quán bún mắm trong chợ Bến Thành. Tô bún mắm to vừa phải, nước nấu đậm đà nhưng tôm, mực nhiều.

Theo – Người lao động

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Tags: , ,

Cùng danh mục